NGUYỄN VĂN QUYỀN, đời thứ 9, và là con thứ 3 ông Đốc
Thưở nhỏ theo Nho học. Lý hào trong làng bức niết vì lí do là dân ngụ cư. Ông không chịu khuất phục. Gặp khoa thi, mang lều chõng lên kinh đô Huế, đỗ đạt, làm thư lại tại Bộ Công hơn 5 năm.
Sau về làng chờ bổ dụng vào bộ lễ. Trong thời gian đó ông lập chùa thờ phật, tu tại gia được phong làm Phước Nguyên Đại Sư. Sau chùa được cúng dường cho làng Thạch Bình. Chùa bị Tây đốt còn lại cái chuông đồng đang thờ trong chùa mới của làng Thạch Bình ngày nay.
Ông có 7 con thì có 2 con là ông Khánh, và ông Úy. Tham dự kỳ thi hương cuối cung triều đình nhà Nguyễn năm 1919, tức triều Khải Định, hai ông đều đỗ tú tài. Ông Khánh đi khai hoang lập đồn điền tại Thanh Tân Ồ Ồ – xã Phong Mỹ huyện Phong Điền ngày nay. Ông Khánh bị sốt rét mất sớm lúc mới 28 tuổi. Ông Úy làm thầy đồ dạy học ở quê nhà.
NGUYỄN VĂN NIÊN, đời thứ 10, con trưởng ông Hưu
Thuở nhỏ ở với cụ Cố Quyền (Đắc). Lớn đi lính Lệ canh gác Hoàng Thành Huế. Lúc đó, Vua Duy Tân lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp cùng các ông Trần Cao Vân, Trần Quý Cáp. Cuộc kháng chiến thất bại. Cụ Ông Niên (tức Phong) phò vua Duy Tân lánh nạn. Dọc đường ông bị giặc Pháp bắt, sau nhờ bà vợ ông Quan ba Pháp xin tha chết, nhưng bị dày ra vùng rừng núi Nghệ An. Khí hậu vùng rừng núi khắc nghiệt nên cụ ông bị bệnh chết tại đây. Lăng mộ tại bổn xã làng Thạch Binh. Thời gian phục vụ triều đình nhà Nguyễn ông lên chức đội.