(Kính tặng bà con đồng hương SỊA)
Ai đến Thừa Thiên!
Ai về Quảng Phước!
“Sịa” tôi đó giữa ba miền Đất Nước
Bút nào đây tả hết những yêu thương
Trong nắng sớm mưa chiều quên khó nhọc
Mở vòng tay ôm trọn nghĩa Quê Hương.
Chiều nay...
Mắt lệ sầu vương
Xuân về gợi nhớ thuở còn nằm nôi
Ngọt ngào mẹ hát à...ơi...
Câu hò xứ sở đượm lời thiết tha:
Trai nào đẹp bằng trai TRÁNG LỰC
Gái nào ngoan bằng gái THẠCH BÌNH
AN GIA, UẤT MẬU thắm tình
KHUÔNG PHÒ, THỦ LỄ có mình với ta.
Ngày tháng trôi qua
Lớn lên từ dòng sữa Mẹ
Mẹ thường nói: -“SỊA” mình tuy nhỏ bé
Nhờ tổ tiên xây dựng đã bao đời
Người nối gót nhiều công lao đáng kể
Kể sau này gắn bó mãi không thôi.
Làng trên xóm dưới yên vui
Bờ tre lơi lả ngọt bùi sắn khoai
Xuân về nở rộ cành Mai
Hạ đi Phượng thắm “ve” hoài thở than
Thu sang ngập xác lá vàng
Đông qua mưa gió phủ phàng mái xiêu.
Mùa bão lụt tiêu điều khốn khổ
Cảnh cơ hàn bát cháo cầm hơi
Rưng rưng chiếu đất màn trời
Thương ơi biết mấy cuộc đời xót xa
Thiên tai hết – hiền hòa mang trả lại
Vợ bên chồng đắp luống cải nương rau
Hương lúa mới thơm thơm mùa gặt mới
Gái trai làng hẹn ước chuyện trầu cau,
Thương nhau chớ phụ lòng nhau
Chớ xa rời “SỊA” mà sầu khôn nguôi
“SỊA” không có “Anh Đào” ven suối mộng
Không mơ màng mây tím quyện đồi thông
Nhưng vẫn đẹp tay cày nâng cuộc sống
Cao giọng hò vang vọng giữa mênh mông.
Nhìn về hướng Đông
Thấy phường Phước Lý
Hướng Tây lên đó
Gặp ấp Văn Căn
Niêm Phò đứng đợi hướng Nam
Hướng Bắc có Phá Tam Giang tuyệt vời.
Đi đâu vội vã ai ơi!
Ghé về thăm “SỊA” quê tôi một lần
Một lần để lại dấu chân
Trăm thương nghìn nhớ người dân quê nghèo.
Ai đến Thừa Thiên!
Ai về Quảng Phước!
Xin nhắn gởi tới thân bằng quyến thuộc
VẠN SỰ NHƯ Ý HẠNH PHÚC AN KHANG.
Chao ôi! Nhung nhớ chừ Xuân đến
Xuôi ngược đường đời vọng cố hương
Lạc xứ đơn côi thầm ước nguyện
“TÌNH QUÊ” gói trọn bước tha phương.
Nguyễn Bích – đời thứ 12